Cô giúp việc của tôi đã mua nhà Hà Nội như thế nào?

Cô giúp việc của gia đình tôi là phụ nữ người Thanh Hoá. Sau hơn 5 năm ở Hà Nội, cô đã mua được căn nhà trong sự kinh ngạc của chính tôi và những người x...

Kinh Nghiệm 15/08/2019 11:17:11

19

Cô giúp việc của gia đình tôi là phụ nữ người Thanh Hoá. Sau hơn 5 năm ở Hà Nội, cô đã mua được căn nhà trong sự kinh ngạc của chính tôi và những người xung quanh.

Chồng xuất khẩu lao động rồi đi luôn, 2 mẹ con mưu sinh ở Hà Nội

Cô giúp việc này đến nhà làm cho gia đình tôi cách đây hơn 10 năm. Đó là một phụ nữ trẻ, người Thanh Hoá. Cháu trông xinh xắn, trắng xanh, gầy đét, có một con gái chưa đầy năm. Chồng cô có 2 năm đi xuất khẩu lao động ở Malaysia, về lấy vợ sinh con rồi lại đi Nga và biền biệt không về.

Thế là cô vò võ đẻ và nuôi con rồi theo vợ chồng em gái lao ra Hà Nội làm giúp việc.

Phải nói là gia đình tôi ưng cô này nhất: Sáng sủa, sạch sẽ, nhanh nhẹn, khéo léo, chăm chỉ, hiền ngoan. Chỉ mỗi tội thỉnh thoảng hơi ẩu. Tôi mắng nhưng rất thương.

Thời gian đầu cháu đang thuê nhà khá xa, phải gửi con nhỏ, đến làm cho tôi đủ 6 buổi /1 tuần, chiều làm thêm mấy nhà khác. Sau có người bà con có căn nhà bé tí ngay chợ Ngọc Hà, dột nát cho cháu ở nhờ.

Cô giúp việc của tôi đã mua nhà Hà Nội như thế nào?

Hai mẹ con cô giúp việc của gia đình tôi

Cháu rất thích vì đi bộ sang nhà tôi làm được, thế là bỏ tiền sửa để ở tạm. Được mấy tháng thì thành phố giải toả thế là tiền sửa quá tiền thuê, cháu lại long đong tha lôi con đi thuê nhà, nay chỗ này mai chỗ khác.

Cứ thế 4 năm sau, nhà chồng gọi về chia cho tài sản. Cháu cũng được an ủi, nghe đâu được mấy trăm triệu. Một hôm cháu bàn với tôi, cháu muốn mua căn nhà vì con cháu sắp đến tuổi xin đi học và vì quá cực khổ rồi.

Hành trình mua nhà của cô giúp việc

Tôi hỏi “Cháu có bao nhiêu tiền?” Cháu nói anh nhà cháu đi xuất khẩu lao động cũng có được vài trăm nhưng cho anh em, bạn bè, người này người kia mượn mà cứ ở đâu í. Giờ nếu gom tất lại và nhà cháu hứa gửi về thêm thì cháu có 750 triệu.

Tôi bảo thế thì cháu có thể tìm nhà 850 triệu, cô sẽ cho vay 100 triệu.

Cháu tính mua 25- 30m2 nhà cấp 4 trong hẻm sâu làng Triều Khúc vì mua nhà đất hy vọng nó lên. Tôi cười và phân tích cho cháu: Nếu chồng cháu ở nhà, thì cô đồng ý. Đằng này cháu thân gái một mẹ một con bé tí, ở cái nhà cấp 4 sâu tít thế, nói thật cháu lại xinh xắn, dại mồm đêm có kẻ xấu lẻn vào, con nghiện nó trộm cướp thì chuyện gì xảy ra? Đó không phải quê cháu, tối khuya ai cứu được?

Chưa kể mua xong thì ở nhà rách, ẩm thấp làm sao có sức khoẻ cho mẹ cho con. Không an toàn chút nào. Mạng mất thì đất có ý nghĩa gì. Nhớ là Con người ta cố mua nhà để An cư chứ không bỏ tiền để mua Nguy cư.

Tôi khuyên cháu mua chung cư tuy sau này có thể mất giá nhưng mẹ con cháu ở có hàng xóm, có bảo vệ, nhà cao ráo, ánh sáng, khí trời đầy đủ, ít ra cũng được sống đàng hoàng. Vì n hà để ở, mỗi ngày ở an lành là vô giá, không tính toán.

Nghe theo lời tôi khuyên, thế là 2 cô cháu đi tìm nhà. Đi tìm mua nhà mới thấy hết cái khổ. Chung cư tiền tỉ cũng khá xa nhà tôi và xa so với nhà vợ chồng em gái cháu ở Thanh Xuân.

Cuối cùng cháu tìm được chung cư mini khu Thanh Xuân gần nhà em gái để tựa nhau. Tôi đi xem thấy cũng ưng, nhà 52 m2 có 2 phòng ngủ nhỏ, hoàn thiện cơ bản, đủ nội thất liền tường, như… tủ bếp, vệ sinh trông khá ổn. Hồ sơ nhà đất cũng ổn.

Cô giúp việc của tôi đã mua nhà Hà Nội như thế nào?

Giá lúc đầu nhà chủ đòi 900 triệu, sau một hồi mặc cả, bà chủ bớt xuống còn 870 triệu. Thấy vậy, tôi cố mặc cả “dẻo dẻo” xuống 820 triệu cho cháu. Bà chủ “chốt” chỉ bán giá 850 triệu. Tôi “rắn” lôi cháu về.

Nhưng chưa được 1 ngày cháu vội một mình đến đặt cọc vì sợ mất cơ hội và sợ không kịp khai thường trú để xin học cho con. Thôi thì tôi cũng đồng tình.

Cái sự liều của cô giúp việc

Đặt cọc xong làm hợp đồng công chứng và thanh toán thì cháu nói cháu chỉ có 600 triệu, cô cho vay nốt rồi 3 tháng nữa chồng cháu gửi về trả.

Tôi bàn giữ lại 100 triệu chưa thanh toán cho chủ nhà vì chưa xong thủ tục, còn lại thôi thì cô cho vay 150 triệu. Thấy tôi chỉ là chủ nhà của cháu giúp việc mà có lòng, cô chủ nhà chung cư như được khơi dậy hảo tâm, rất xởi lởi nói: “Thôi đưa 600 triệu đây còn lại cho nợ tất, không phải vay của bác đây nữa, 3 tháng sau nếu ko trả được thì phải trả lãi!”

Thế cũng quá tốt. Ra về tôi bảo không phải vay thì cô cho tiền lãi mà trả, có thể nợ thư thư trả. Thế rồi hơn một năm sau cháu trả đủ mà tiền cô cho dùng đập vào nợ vì bà chủ chung cư cũng không tính lãi luôn.

Cháu hiền lành nên cũng may mắn. Từ đó đến nay, đã 4 năm rưỡi, mẹ con cháu sống khoẻ mạnh an lành và cháu bé học hành  giỏi giang, nhanh nhẹn giống mẹ.

Đến nay bố cháu chưa về, có thể không về nhưng dù sao cũng đã có trách nhiệm với mẹ con cháu. Mẹ con cháu đã thu vén có được mái nhà tử tế ở Hà Nội và vẫn làm cho gia đình tôi đến giờ.

Thỉnh thoảng cháu dóng “Các nhà bên cạnh bán toàn xuống giá cô ạ”. Tôi cười: “Được cái vô giá rồi mà cứ tính toán vụ xuống giá. Quên khẩn trương!”.

Hôm trước thấy bà tập tọng đánh piano, cháu nói “Bà đánh thế thì… con bé nhà cháu, cháu cho đi học, nó đánh thạo hơn cơ”

Úi giời, kinh chưa? Có lần thấy mẹ mắng con “Chào bà thì bé mà cãi mẹ thì to thế?”.

Tôi thực sự thấy rất vui vì câu chuyện mua nhà của cô giúp việc nhà mình nên muốn chia sẻ để mọi người thấy rằng: Cứ cố gắng và sống tốt, mọi thứ sẽ đến, kể cả những chuyện trước đó chỉ có trong mơ!

Lê Lan Hương

 

 

Nguồn: https://www.giadinhmoi.vn/tieu-dung/thi-truong-bat-dong-san/co-giup-viec-cua-toi-da-mua-nha-ha-noi-nhu-the-nao-d25301.html